[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] ƯỚC MƠ KHÔNG LỜI

Tác giả: Lê Hoàng Phúc Lộc Tuệ

Trong cuộc sống hàng ngày, rất nhiều tấm gương phi thường vượt qua bao thử thách, khó khăn, gian khổ để vươn lên trong cuộc sống,đi đến thành công và trở thành tấm gương sáng cho mọi người học tập, noi theo . Một trong những tấm gương tiêu biểu mà em đã chọn làm hình mẫu cho bản thân để học tập và noi theo đó từ khi còn học cấp 1 là chị Lê Thị Thúy Đoan - Á hậu 2 Hoa hậu khiếm thính toàn cầu 2015.

Chị Lê Thị Thúy Đoan là con gái thứ hai trong một gia đình làm nông nghiệp tại số 22 ngõ 402 Ngô Gia Tự, phường Việt Hưng,Hà Nội. Bố mẹ chị trồng trọt và buôn bán rau củ . Gia đình chị rất khó khăn .Mẹ chị khi mang thai chị được 3,5 tháng, bị sốt cao, không đi được, phải nằm viện 25 ngày và điều trị thuốc kháng sinh . Bác sĩ đã khuyên cô Thuyên - mẹ chị Đoan nên bỏ thai bởi chị sinh ra có thể bị dị tật nhưng bố chị khẳng định:" Con bị như thế nào thì mình vẫn chấp nhận . Dù có bị tật cũng nhất quyết giữ con lại chứ không bỏ ".Khi chị Đoan hơn 4 tháng tuổi, bố mẹ chị thấy gọi chị không có phản xạ nên đã đưa chị đi châm cứu . Đến khi chị hơn 1 tuổi, sau một lần bị bỏng cháo ,bố mẹ chị đưa chị đi khám lại mới phát hiện ra chị bị câm điếc bẩm sinh.Từ đó , đằng đẵng 14 năm,bố mẹ đưa chị đến bệnh viện nhỏ ở địa phương cho đến những bệnh viện lớn ở Hà Nội với hy vọng có thể cải thiện được cho chị nhưng chị vẫn không thể nghe, nói được.Chị đã bộc lộ năng khiếu vẽ từ bé.Chị vẽ các bức tranh rất đẹp mà không qua một trường lớp nào cả.Lớn hơn chút,chị bảo mẹ :" Mẹ ngồi ra kia con vẽ chân dung". Thế là chỉ trong chốc lát chị đã phác họa xong chân dung mẹ.Mẹ chị khen với vẻ tự hào:" Vừa đẹp vừa nhanh".Đến tuổi đi học, bố mẹ chị cho chị theo học ở Trường Tiểu học Hy Vọng- đây là ngôi trường danh cho trẻ em khiếm thính. Bố mẹ chị hy vọng rằng chị biết chữ, hòa nhập với cộng đồng, xã hội, được đi học như những bạn bình thường và giảm bớt gánh nặng cho gia đình, xã hội.Khi chị học tại đây,chị được đeo máy trợ thính và được các thầy,cô dạy tập nói như tất cả các bạn khác nhưng vẫn không khả quan hơn,chị vẫn chưa thể nghe và nói được nhiều. Trong cuộc sống sinh hoạt hàng ngày, chị luôn cảm thấy tự ti, thu mình lại , ngay cả bố mẹ và các chị em trong gia đình . Chị luôn có cảm giác bị gia đình "bỏ rơi", khi thấy gia đình trò chuyện với nhau vui vẻ còn bản thân không thể hiểu mọi người nói gì và cũng không thể nói để mọi người hiểu ý mình nữa. Tuy nhiên, sau khi được thầy cô ở trường truyền dạy ngôn ngữ ký hiệu với tình yêu thương vô bờ , cuộc sống của chị đã có bước ngoặt lớn và thay đổi theo chiều hướng tích cực. Ngôn ngữ ký hiệu đã mở ra cho chị một chân trời mới, mang đến cho chị những điều tốt đẹp nhất : những câu chuyện trong đời sống hàng ngày, có thể giao tiếp và nói chuyện với nhiều người hơn. Hơn thế nữa, chị tự tìm tòi cách liên kết chúng với ngôn ngữ viết hàng ngày và không lâu sau đó ,chị có thể tự viết được văn bản dài, có thể giao tiếp với mọi người bằng văn bản mặc dù vốn từ viết của chị vẫn còn chưa phong phú .Cô giáo nhận xét chị tiếp thu tốt và tính cách ngoan hiền.Ngoài giờ học ,chị phụ giúp cha mẹ việc nhà và có bàn tay khéo léo.Bố mẹ chị có người quen làm thợ kim hoàn, muốn cho chị theo học . Tuy nhiên, đến buổi thứ 3, chị khóc không đi .Thấy chị mới 7 tuổi đã thích cắt giấy và cắt giấy rất khéo.Người nhà nghĩ chị có năng khiếu may vá nên cho chị đi học may.Người dạy nghề khen chị có năng khiếu, học nghề nhanh hơn các bạn đồng trang lứa mặc dù chị không đi học văn hóa và biết ít về hình học . Cũng có lẽ do năng khiếu ,chị học nghề rất nhanh.Hiện chị đang là một thợ may vest,sơ mi lành nghề.Ngoài giờ làm may, chị còn là cô giáo truyền ngọn lửa đam mê cho những em nhỏ kém may mắn tại Trường Tiểu học Hy Vọng và Trường Phổ thông cơ sở Xã Đàn 2. Chị tiết kiệm tiền đã tự mua được chiếc laptop hơn 20 triệu đồng để tự học tiếng Anh, học may, học múa và kết nối,giao lưu với cộng đồng người khiếm thính.Hiện chị đang là thành viên của câu lạc bộ người khiếm thính Hà Nội và Phó chủ tịch câu lạc bộ người khiếm thính quận Long Biên.Tại Chương trình Vẻ đẹp vầng trăng khuyết 2013- cuộc thi nhan sắc dành cho các thí sinh khuyết tật Việt Nam, chị đã lọt vào top 10 . Bước ngoặt lớn nhất trong cuộc đời chị có lẽ là gặp được chị Nguyễn Thuý My , điều phối viên truyền thông của VSSE. Chị My là người đồng hành từ lúc chị Đoan là cô thợ may cho đến lúc làm cô giáo dạy ngôn ngữ ký hiệu và cả quá trình làm visa sang Séc dự Hoa hậu Khiếm thính toàn cầu 2015.Từ khi học được ngôn ngữ ký hiệu,chị đã thay đổi rất nhiều , từ một cô gái rất giản dị, thỉnh thoảng hay cáu kỉnh nhưng đến bây giờ chị đã rất tự tin ,tham gia, rất nhiều sự kiện, chương trình với tư cách người mẫu.Vào 4/2015, chị đã mạnh dạn tham gia cuộc thi Hoa khôi khiếm thính 2015 và chị đã giành được vương miện. Sau đó,chị nhận được giấy mời từ Séc cho cuộc thi khiếm thính toàn cầu . Đây là lần thứ ba phía bên tổ chức cuộc thi Hoa hậu khiếm thính mời chị tham gia. Hai lần trước, vào năm 2010 và 2012, ban tổ chức có gửi giấy mời dự thi,mặc cho chị quyết tâm đi thi nhưng bố mẹ chị vẫn không đồng ý.Vì lo sợ con gái yếu đuối lại có hạn chế về khả năng giao tiếp , bố mẹ thường không tự tin để chị đi xa một mình. Điều này đôi lúc làm cho chị mặc cảm, tự ti.Lần thứ ba, gia đình chị cũng hết sức lo lắng, cực lực phản đối không đồng ý cho đi vì kinh tế gia đình eo hẹp.Nhưng lần này,chị quyết tâm hơn, chị thuyết phục, khóc lóc, kể cả phản ứng, đoạn tuyệt và không nói chuyện với bố mẹ . Chị bảo:" Tại sao những người khác làm được mà không cho con làm ". Chị dùng đôi tay , những trang giấy kể chuyện cho bố mẹ nghe , nói cho bố mẹ những ước mơ của mình.Ngay trước khi tham gia cuộc thi Hoa hậu khiếm thính toàn cầu , chị đã viết thư thuyết phục bố mẹ, trong đó nước mắt làm bức thư ướt nhòe :" Bố mẹ không cho con đi là con không hạnh phúc.Con muốn chứng minh cho mọi người hiểu được rằng , người khiếm thính cũng làm được gì mà người bình thường làm được ".Chị quyết định đi để cho các em thế hệ sau có cơ hội ra nước ngoài . Vì năm nay Việt Nam không có người đi thì người ta cắt luôn không cho tham gia các năm sau nữa . Chị nghĩ đến cộng đồng các em câm điếc, nghĩ những người khuyết tật như chị có cơ hội để khẳng định bản thân nên chị quyết tâm đi" . Bố mẹ chị đã bàn bạc với nhau là nếu không có tiền đi chăng nữa cũng vay mượn cho chị đi ,coi như cho chị đi du lịch một chuyến vậy".Chị cho biết:" Tại sao bố mẹ nói chuyện được với chị và em gái mà lại không nói chuyện được với con. Tại sao con lại bị tách ra như vậy? Trước đây, lúc nào mình cũng quanh quẩn xó nhà và cảm thấy thất vọng về bản thân.Ngoài kia có rất nhiều người tốt nhưng chẳng có ai có thể giúp mình được cả.Mình cảm thấy cực kỳ tuyệt vọng.Làm sao có thể hòa nhập được với những người kia. Mình không hiểu ngôn ngữ của họ.Mọi người trong xã hội có những con đường thành công riêng nhưng người điếc chẳng bao giờ có cơ hội như họ cả. Nên dù khó khăn tới đâu mình cũng phải cố gắng vượt qua và chứng tỏ người điếc cũng có thể làm được như mọi người khác trong xã hội".Khi đi thi là một quyết định lớn, một sự cân nhắc của bố mẹ chị.Là cha mẹ, ai cũng lo cho con cái huống chi chị là trường hợp đặc biệt . Với những người bình thường,ra nước ngoài đã có sự lo ngại lớn . Giao tiếp của chị hoàn toàn bằng ngôn ngữ ký hiệu . Hàng ngày, trao đổi với bố mẹ,chị phải viết ra giấy hoặc nhắn tin và chỉ có duy nhất cô em gái có thể trao đổi bằng ngôn ngữ ký hiệu . Bố mẹ chị rất lo lắng không biết chị đi ra nước ngoài sẽ ra tiếp ra sao . Nhưng bố mẹ chị đã không biết từ khi học ngôn ngữ ký hiệu , trong cộng đồng người khiếm thính ,chị đã giao tiếp và gặp gỡ nhiều người, trong đó có người bạn Mỹ. Đây là người bạn đã dạy chị ngôn ngữ ký hiệu của nước ngoài . Anh ấy cũng đã dạy chị cách biểu tượng tại sân bay , máy bay mà không phải lạ lẫm,ngỡ ngàng gì.Gia đình chị cố gắng thu xếp để chị có thể làm điều mình muốn . Đề được đi thi quốc tế, phía Việt Nam mời phụ huynh của các Hoa hậu ,Á hậu trong cuộc thi Hoa hậu Điếc 2015 họp để đăng ký cho con đi Praha, Cộng hoà Séc. Hai phụ huynh kia bỏ về còn duy nhất bố chị Đoan đồng ý cho con gái tham gia.Tuy nhiên, riêng phí làm VISA ,vé máy bay cho chị đã tới hàng chục triệu đồng ,gia đình không thể thu xếp thêm tiền để một người đi cùng chị. Vậy là chị một mình " mang chuông đi đánh xứ người". 2 ngày trước khi bay , chị được một người bạn giới thiệu tới nhà thiết kế Lý Minh Tuấn và chuyên gia trang điểm, làm tóc Đức Minh Trần . Anh Tuấn cho chị mượn các trang phục áo dài,dạ hội, hướng dẫn cách đi lại trên sân khấu , còn anh Đức Minh Trần đã hướng dẫn " cấp tốc" cho chị cách tự trang điểm . 2 anh đã giúp đỡ chị Đoan rất nhiệt tình và hoàn toàn miễn phí . Khi đi thi ,chị chỉ có ước mơ giản dị nhưng lớn lao . Chị chia sẻ:" Em chỉ mong mình giữ được hình ảnh đẹp và giới thiệu được đất nước và con người Việt Nam ra cộng đồng thế giới.Em biết rằng người điếc có nhiều thiệt thòi, nhưng em muốn đi thi để chứng tỏ sự bình đẳng và năng lực của người điếc . Em muốn từ những người thân nhất của mình sẽ hiểu được rằng , người điếc có thể làm những điều mà người nghe nói cũng có thể làm được ".Ngày 12/7/2015, chị ra sân bay quốc tế Nội Bài bay sang Séc , bố chị và 5 người bạn đã đi cùng với chị ,sau đó bố chị cố gắng tìm kiếm những hành khách cùng chuyến bay với chị để giúp đỡ chị khi cần thiết. Tuy nhiên, không có ai bay đến Séc , chỉ có người bay tới Đức ( chuyến bay tới Séc quá cảnh tại sân bay Frankfurt, Đức). Người cha lặng lẽ nhìn chị xách vali giữa hàng trăm người ở sân bay. Lòng bác như lửa đốt, không giấu được sự lo lắng, không biết trong suốt hành trình tham gia cuộc thi,chị có khó khăn, trở ngại nào không? Bố mẹ chị lo lắng chị đi một mình không có người trợ giúp trên chuyến bay là điều dễ hiểu bởi vì bố mẹ chị đã từng nghe người ta nói:"Sân bay này rộng lắm". Sau khi đến Praha, Cộng hoà Séc,ban tổ chức đã đón chị ở sân bay. Tại đêm chung kết,chị phải trải qua 3 vòng thi trang phục dạ hội,trang phục truyền thống và phần thi tài năng.Khi thi trang phục,chị thấy họ trang điểm không hợp với mình nên chỉ còn 5 phút nữa đến giờ thi, chị đã ra ngoài tự trang điểm.Trong phần thi tài năng đêm chung kết, chị đã mang đến cho ban giám khảo và bạn bè quốc tế một bài múa dân gian "Bèo dạt mây trôi",khi còn ở Việt Nam , chị đã tự lên mạng tập tập và nhờ em gái Lê Thúy Hương Giang sửa những động tác khó.Ban giám khảo đánh giá bài múa dân gian đẹp mắt, các động tác thuần thục, được điểm gần như tuyệt đối.Thầy Thế Anh ( cũng là người câm điếc) đã dạy chị một số câu giao tiếp tiếng Anh thông dụng để ra nước ngoài còn biết hỏi đường và đi máy bay.Chính vẻ đẹp rạng ngời, sự thông minh và bản lĩnh đã giúp chị vượt qua 70 thí sinh xuất sắc ở các quốc gia, vùng lãnh thổ trên thế giới . Chị đã trở thành người phụ nữ Việt Nam đầu tiên giành ngôi Á hậu 2 cuộc thi Hoa hậu khiếm thính toàn cầu 2015. Để đoạt được chiếc vương miện này là cả một sự nỗ lực không biết mệt mỏi với chị.Khi được xướng tên,chị đã khóc và tự hào là người Việt Nam . Chị biết người khuyết tật rất thiệt thòi nhưng vẫn có thể làm những điều người bình thường làm được . Cả gia đình chị xúc động không kìm được nước mắt . Mẹ chị nói:" Tâm trạng tôi không biết diễn tả ra sao?"Bố mẹ chị cảm thấy rất tự hào vì đã làm tròn được trách nhiệm của cha mẹ vì đã giúp con hiện thực hóa được giấc mơ .cuộc thi chị đã học hỏi được nhiều điều ,đó là chia sẻ cho những bạn cùng hoàn cảnh cách tự chăm sóc bản thân.Với nhiều người ngay cả bố mẹ chị,chuyến đi Cộng hoà Séc là một sự phi thường.Sau khi giành ngôi Á hậu , chị đã tự tin trên sàn diễn thời trang dành cho người điếc và truyền cảm hứng cho những người cùng cảnh ngộ như mình qua các buổi trò chuyện.Chị đã hiện thực hóa giấc mơ của chị và bay xa hơn những gì chị nghĩ.Từ khi trở thành "người nổi tiếng" ,chị vui tươi hơn, trưởng thành hơn và nhiều nghị lực hơn.Sau khi trở về Việt Nam,chị đã có đôi lời chia sẻ, gửi gắm đến Cộng đồng người Điếc trong nước:" Khi trở thành cô gái Việt Nam đầu tiên giành ngôi vị Á hậu 2 trong cuộc thi Hoa hậu Điếc toàn cầu 2015,tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc bởi vì mình đã thực hiện ước mơ và đó còn là ước mơ của cộng đồng người điếc. Điều đó chứng minh người điếc có thể làm được , có thể trở thành niềm tự hào quốc gia . Tôi mong có thể chia sẻ được với nhiều người, đặc biệt là những người ở vùng sâu, vùng xa. Nếu chẳng may có con là người điếc thì hãy chia sẻ cùng con mình những tấm gương người điếc đã tự thay đổi cuộc sống bản thân và truyền cảm hứng cho mọi người ".Đoan trở thành Á hậu toàn cầu khiến nhà trường rất tự hào và mong em thành công hơn nữa ".Chị đã ấp ủ một ước mơ , mở một trường dạy cho các em khiếm thính trước tuổi đến trường mặc dù chị hiện là giáo viên Trường THCS Hy Vọng, với 1 tuần 3 buổi dạy tại trường . Chị truyền cho các em niềm hy vọng về một tương lai tốt đẹp và sự tự tin trong cuộc sống.Một cô giáo Đoan xinh đẹp với các bài giảng tươi vui là động lực cho các em tới trường, là hình mẫu cho các em noi theo.Ngoài việc dạy cho trẻ em, buổi tối chị lại tham gia dạy lớp Ngôn ngữ ký hiệu cho người bình thường . Thu nhập ít ỏi tuy nhiên đây là công việc chị thích.Có khi chị bỏ cả may vá để tham gia dự án xã hội mặc dù đây là công việc có thể đảm bảo cuộc sống của chị . Chị may vá rất khéo. Máy khâu vẫn nằm bên cửa sổ . Nếu không có nhiều ước mơ, hoài bão , có lẽ chị sẽ gắn bó nhiều hơn với chiếc máy may này . Cuộc sống của chị sẽ chỉ trôi đi trong yên bình với nếp nhà đơn sơ nhìn ra cửa sổ với màu xanh của hoa lá ,cỏ xanh hoa lá . Tuy cùng một công việc yêu thích nhưng trầm lặng.Từ khi tham gia các dự án xã hội, chị gặp gỡ,giao tiếp nhiều người, cuộc sống mở mang và bận rộn hơn.Cũng từ đây,chị như cá được thả về với nước . Khách hàng rất thích chị may vá . Họ may chị nhiều thành quen và chỉ đặt hàng khi chị may vá .Họ khen đường kim mũi chỉ của chị cẩn thận và thưởng riêng cho chị khi họ cảm thấy hài lòng . Nhiều khách ở nước ngoài khi về nước cũng chỉ tin tưởng chị may đồ . Từ khi tham gia dự án xã hội,công việc may bị gian đoạn nhưng vì tay nghề của chị giỏi nên chủ tiệm vẫn muốn chị làm cho mình những lúc có thời gian rảnh . Nhà chị có một dãy nhà trọ cho thuê, đều là gia đình các công nhân có con nhỏ. Chị thích với các em đôi khi còn dạy múa cho các em nữa. Với những nỗ lực không biết mệt mỏi và những thành tích chị đã đạt được, chúng ta có thể thấy toàn cuộc sống tồn tại những bất công nhưng ông trời không lấy đi tất cả . Chị được ban tặng tài năng, sự nhanh nhẹn và tinh tế hơn hẳn người bình thường.Đó là sự động viên với bố mẹ chị.Ngày này,công việc và những cuộc gặp gỡ với người cảnh ngộ đã làm chị quên đi khiếm khuyết. Điều đó cũng làm bố mẹ chị bớt thương chị hơn.Trong tục ngữ Việt Nam, có câu:" Có công mài sắt, có ngày nên kim"

Em liên hệ với trường hợp chị Đoan, có thể thấy trong cuộc sống muốn có một tương lai tốt đẹp thì phải không ngừng học tập,trau dồi kiến thức để trở thành người có ích cho xã hội.

Bác Hồ kính yêu của chúng ta đã có lời dạy dành cho những thương binh, những người không may bị khiếm khuyết:" Tàn nhưng không phế". Chính nhờ nghị lực phi thường và ý chí vươn lên không ngừng nghỉ ,chị đã chứng minh rằng dù chúng ta bị khiếm khuyết hay gặp bất kỳ khó khăn nào trong cuộc sống , chúng ta có thể thành công nếu chúng ta có ý chí,nghị lực và không bao giờ bỏ cuộc.

Sinh thời,chủ tịch Hồ Chí Minh đã bài thơ tặng thanh niên:" Không có việc gì khó/Chỉ sợ lòng không bền/Đào núi và lấp biển/ Quyết chí ắt làm nên.Tấm gương của chị Lê Thị Thúy Đoan đã trở thành nguồn cảm hứng,động lực phấn đấu cho tất cả mọi người .Qua đó,em rút ra được bài học quý giá là không có khó khăn , trở ngại nào ta không thể vượt qua nếu chúng ta có ý chí,nghị lực, sự quyết tâm và lòng tin vào chính mình . Cuộc đời là một hành trình đầy gian nan và thử thách nhưng chính những gian nan,thử thách đó giúp chúng ta trưởng thành hơn và mạnh mẽ hơn .

Tấm gương của chị Lê Thị Thúy Đoan là minh chứng rõ nét nhất cho sức mạnh của ý chí và nghị lực vượt khó . Em hi vọng rằng trong xã hội ngày càng có nhiều người vượt qua khó khăn để vươn tới thành công , góp phần làm đẹp thêm cuộc đời này.

*Hình minh họa được hỗ trợ bởi trí tuệ nhân tạo (AI), phác họa từ những cảm xúc trong câu chuyện "Ước mơ không lời" dưới sự định hướng ý tưởng của đội ngũ CED.

Dự án đang làm liên quan

Bài đọc nhiều nhất

Thông báo

Video Clip