[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] HÀNH TRÌNH “NGHE BẰNG TRÁI TIM”

HÀNH TRÌNH “NGHE BẰNG TRÁI TIM”

Tác giả: Hoàng Trung Thiên

“Đôi khi điều đặc biệt nhất không nằm ở những gì bạn thiếu, mà ở cách bạn vượt qua chúng.”
Mình là Hoàng Trung Thiên, 28 tuổi – một chàng trai mang trong mình niềm đam mê mãnh liệt với nhiếp ảnh du lịch và thiết kế đồ họa. Cuộc đời mình không phải lúc nào cũng rực rỡ như những bức ảnh mình chụp hàng ngày. Đằng sau đó là cả một hành trình dài để vượt qua những giới hạn mà cuộc sống đã đặt ra cho mình.

Mình sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nhỏ thuộc huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam - nơi nắng gió chan hòa trên những cánh đồng và tiếng cười của lũ trẻ vang vọng khắp xóm. Nhưng mình ít khi nghe được trọn vẹn những âm thanh ấy. Từ nhỏ, ba mẹ đã phát hiện mình nghe kém và ít nói. Họ đưa mình đi khắp nơi để chạy chữa, từ Đông y đến Tây y. Kết quả, bác sĩ nói rằng mình bị giảm thính lực bẩm sinh, cần đeo máy trợ thính để hỗ trợ việc học tập và sinh hoạt.

Vì điều kiện không cho phép nên mãi đến khi học lớp Hai, ba mẹ mới gom góp đủ tiền mua cho mình một chiếc máy trợ thính. Nhưng cái tuổi thơ non nớt ấy lại sợ ánh mắt trêu chọc của bạn bè. Mình vẫn nhớ như in những lần đến lớp, tiếng cười râm ran vang lên khi thấy chiếc máy nhỏ bên tai. Mình xấu hổ, buồn, rồi chọn cách tháo nó ra, giấu đi. Từ đó, thế giới quanh mình trở nên yên lặng hơn bao giờ hết.

Thế nhưng, giữa khoảng lặng ấy, có hai con người vẫn luôn bên mình - ba và mẹ. Họ không ngừng động viên, dìu dắt, dạy mình cách vượt qua mặc cảm, dạy rằng “nghe bằng trái tim cũng là một cách nghe”. Chính họ là chỗ dựa để mình trưởng thành từng ngày, học cách đứng vững giữa những ánh nhìn thương hại và những tiếng cười trêu chọc.

Những năm tháng tiểu học là quãng thời gian mình không thể nào quên. Việc học với mình thật sự khó khăn, đặc biệt là môn Tiếng Việt. Vì tai nghe không rõ, mình thường nhầm lẫn, dẫn đến đọc sai, viết sai. Mỗi ngày đến lớp là những thử thách không hồi kết, nhưng mình chưa từng nghĩ đến việc bỏ cuộc. Mình may mắn có những người bạn tốt, luôn bên cạnh giúp đỡ, có cô giáo tận tâm kiên nhẫn dạy lại từng vần, từng chữ. Và trên hết, có mẹ – người luôn ngồi bên mình mỗi tối, cầm tay mình, kiên trì rèn cho mình từng nét chữ, từng âm vần. Mẹ chưa bao giờ than mệt, chỉ nhẹ nhàng nói: “Ráng lên con, rồi con sẽ làm được.”

Mình lớn lên trong tình thương ấy, cùng với ước mơ được đặt chân vào giảng đường đại học như bao người khác. Dù có lúc bị giễu cợt, mình vẫn không nản lòng. Bạn bè mình không nhiều, chỉ vài đứa thôi, nhưng hiểu và thương mình thật lòng và mình rất trân quý điều đó.

Khi đứng trước ngưỡng cửa đại học, ba mẹ rất lo lắng không dám để mình đi xa. Ban đầu, mình học ở Đà Nẵng, trong một ngôi trường tư nhỏ. Nhưng mong muốn được bay cao, bay xa hơn trong mình luôn âm ỉ. Và rồi, mình đã thuyết phục được ba mẹ để theo đuổi con đường học vấn tại Sài Gòn. Mình không thể ngờ được rằng, chính quyết định đó đã làm thay đổi toàn bộ cuộc đời mình.

Từ nhỏ, mình đã thích vẽ. Mỗi khi buồn, mình lại lấy giấy ra vẽ cánh đồng, ngôi nhà, hay khuôn mặt hiền từ của mẹ. Có lẽ, niềm đam mê ấy đã giúp mình bớt lạc lõng. Rồi một ngày, khi mượn chiếc máy ảnh cũ của bạn để chụp hoàng hôn, mình bỗng nhận ra rằng: thế giới qua ống kính thật kỳ diệu - mỗi tia sáng, mỗi nụ cười đều có tiếng nói riêng, dù chẳng cần âm thanh nào cả. Và từ đó, mình tìm thấy đam mê của mình dành cho nhiếp ảnh.

Những năm tháng sau, mình không ngừng nỗ lực. Suốt bốn năm liền, mình vừa học vừa làm, tiết kiệm từng đồng để mua chiếc máy ảnh đầu tiên. Mình tham gia các lớp học, tự học qua mạng, luyện từng kỹ năng nhỏ nhất. Có những đêm mình thức đến 2, 3 giờ sáng chỉ để chỉnh xong một tấm ảnh thật tốt. Mình hiểu rằng, nếu không cố gắng, thì ước mơ sẽ mãi chỉ nằm trên trang giấy.

Khi làm việc ở Sài Gòn, mình có một may mắn lớn trong đời - đó là được gặp cô Thạc sĩ Dương Phương Hạnh, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Giáo dục Người khiếm thính (CED), trong một cuộc thi về các dự án xã hội do UNICEF tổ chức vào năm 2019. Từ cuộc gặp gỡ ấy, cô đã mở ra cho mình một hành trình mới, đầy ý nghĩa. Mỗi thứ Bảy hằng tuần, cô kiên nhẫn dạy mình cách phát âm và ngôn ngữ ký hiệu. Từng buổi học trôi qua là từng kỷ niệm đẹp, đong đầy sự tận tâm và yêu thương. Đã bảy năm trôi qua, tình thầy trò giữa mình và cô vẫn luôn sâu đậm. Với mình, cô không chỉ là người thầy, mà còn như người mẹ thứ hai - người đã dìu dắt, nâng đỡ mình trong những bước đi chông chênh đầu đời. Không chỉ dạy chữ, cô còn giúp mình tìm được công việc, giúp mình tin vào chính mình. Giờ đây, cô đã sang Mỹ để vừa học tiến sĩ vừa làm việc, nhưng dù cách nửa vòng trái đất, cô vẫn thường xuyên liên lạc, gửi lời động viên mỗi ngày. Mỗi tin nhắn, mỗi cuộc gọi của cô đều là nguồn động lực để mình cố gắng hơn. Mình biết ơn cô vô cùng - người đã thắp sáng niềm tin và lòng kiên trì không bao giờ tắt trong lòng mình.

Khi nhìn lại, mình thấy biết ơn tất cả, biết ơn mẹ, ba, thầy cô, bạn bè, cả những người vô tình xuất hiện nhưng đã cho mình sức mạnh phi thường. Và hơn hết, mình biết ơn chính bản thân mình - đứa trẻ năm nào đã không bỏ cuộc, dù con đường đi đầy gian nan. Bởi lẽ, điều kỳ diệu nhất trong mỗi con người, là học cách ta vượt qua thử thách, nhưng trước hết là vượt qua chính mình.

Giờ đây, mình đang làm việc tại Công ty Tân Thanh Container với vị trí 2D Designer, đồng thời hợp tác cùng 2 công ty khác trong các dự án tự do, làm Freelancer chụp ảnh cưới và sự kiện. Mình đã có nhiều cơ hội chụp ảnh tại nhiều tỉnh thành, nhiều sự kiện và cho nhiều người, trong số đó có những bức ảnh đạt giải Nhất tại cuộc thi “2nd B&W Athens Photography 2024”. Đặc biệt, năm 2023, sau khi tình hình COVID-19 ổn định hơn, mình đã thực hiện dự án “Vietnam Proud Journey”: đi khắp các tỉnh thành của đất nước và dùng máy ảnh để ghi lại câu chuyện về vẻ đẹp con người, văn hóa và thiên nhiên Việt Nam. Mình muốn lan tỏa hơn nữa vẻ đẹp này, muốn để thế giới biết rằng Việt Nam mình đẹp đến nhường nào.

Trong suốt hành trình 27 năm qua, có không ít lần, mình thầm trách cuộc đời đối xử bất công với mình. Nhưng qua những trải nghiệm học tập, làm việc và cả dự án cá nhân, mình nhận ra rằng, ngoài kia còn biết bao người đang cần sự giúp đỡ, còn biết bao mảnh đời đáng thương. Chính điều đó đã thôi thúc mình tham gia nhiều hoạt động thiện nguyện hơn, như quyên góp ủng hộ người nghèo, người khuyết tật, tham gia các dự án cộng đồng và thiện nguyện khác nhau. Tại đây, mình thấy yêu cuộc sống hơn, cũng yêu phiên bản hiện tại của chính mình - luôn mỉm cười bất chấp khó khăn và không ngừng tiến lên phía trước.

Không chỉ vậy, với những nỗ lực học tiếng Anh và mong muốn đóng góp không ngừng cho xã hội, mình còn tham gia hoạt động xã hội tình nguyện và hội viên JCI từ năm 2019 đến nay. JCI (Junior Chamber International) - Liên đoàn Lãnh đạo và Doanh nhân trẻ Thế giới - là tổ chức phi chính phủ, phi chính trị, phi tôn giáo và phi lợi nhuận, hiện đang là mạng lưới lớn nhất toàn cầu của các công dân trẻ tích cực (Young Active Citizens). JCI cũng là đối tác chính thức của Liên hiệp quốc trong việc thực hiện 17 mục tiêu phát triển bền vững (17 SDGs). Trong suốt thời gian hoạt động tại đây, mình đã có cơ hội được gặp gỡ và làm việc với rất nhiều anh chị doanh nhân, lãnh đạo trẻ tích cực.

Một trong những điều mình cảm nhận được rõ ràng nhất khi tham gia JCI chính là sự tử tế và chân thành. Những người bạn tại JCI luôn sẵn sàng giúp đỡ nhau, không phân biệt tuổi tác, địa vị hay hoàn cảnh. Chính bản thân mình cũng đã từng nhận được sự trợ giúp của một người bạn tại JCI. Bạn ấy đã không ngần ngại chia sẻ kinh nghiệm và kiến thức cho mình, điều đó khiến mình thực sự cảm động trước sự tử tế và chân thành của bạn ấy.

Tại Việt Nam cùng JCI, mình đã tham gia tổ chức nhiều dự án cộng đồng như xây dựng nhà tình nghĩa, tặng quà cho trẻ em nghèo,... Mình cảm thấy rất vui khi được góp một phần nhỏ bé của mình vào việc giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn. Mình tin rằng những dự án cộng đồng của JCI đã mang lại niềm vui và hy vọng cho rất nhiều người.

Kết lại, mình đã từng nghĩ khiếm thính là thiệt thòi lớn nhất của đời mình. Nhưng giờ đây, mình biết rằng nếu đôi tai không thể nghe, thì trái tim mình có thể thay thế. Mình “nghe” bằng ánh nhìn, bằng cảm xúc, bằng lòng biết ơn với cuộc đời này.

Con đường mình đi chưa bao giờ dễ dàng, nhưng mình tự hào vì chưa bao giờ bỏ cuộc. Mỗi bước đi, mỗi bức ảnh, mỗi nụ cười hôm nay đều là minh chứng rằng: Khi bạn dám vượt qua giới hạn của chính mình, bạn sẽ nghe được âm thanh đẹp nhất - âm thanh của niềm tin và khát vọng sống.


*Hình minh họa được hỗ trợ bởi trí tuệ nhân tạo (AI), phác họa từ những cảm xúc trong câu chuyện Hành trình "Nghe bằng trái tim" dưới sự định hướng ý tưởng của đội ngũ CED.

Dự án đang làm liên quan

[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] MẸ VÀ HƯỚNG DƯƠNG

Bài đọc nhiều nhất

Thông báo

Video Clip