[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] GÓC NHÌN CỦA NGƯỜI MẸ

I.  MÓN QUÀ MÙA GIÁNG SINH

Tôi tên là Ngọc Hương, mẹ của N.Q.N, sinh năm 2004.
Con gái tôi chào đời vào một buổi sáng se lạnh của mùa Giáng sinh, trong tiếng chuông nhà thờ ngân vang và ánh đèn bệnh viện dịu vàng. Khi tiếng khóc đầu tiên của con cất lên, tôi thấy lòng mình vỡ òa trong hạnh phúc.
Tôi từng nghĩ, tiếng khóc ấy là khởi đầu của một cuộc sống bình yên và ngập tràn niềm vui... nào ngờ đâu, đó lại là âm thanh mở đầu cho sự kiên cường về những năm tháng về sau của mẹ con tôi.

II. NHỮNG THÁNG NGÀY BÓNG TỐI

Con mới tròn mười một tháng, ngày ấy tôi đi làm về N thường lệ, bấm còi xe thật lớn ngoài cổng để con biết mẹ đã về. Những tiếng còi ấy, tiếng tôi gọi con đến khản giọng... con vẫn ngồi chơi, ngây thơ, chẳng hề quay lại.
Trái tim người mẹ N ngừng đập.

Tôi vội đưa con đến Bệnh viện Nhi Đồng Thành phố Hồ Chí Minh. Sau nhiều ngày thăm khám, bác sĩ kết luận:

“Bé bị điếc sâu hai tai, ngưỡng nghe trên 100 decibel. Ngay cả tiếng máy bay cũng không thể nghe được.”

Tôi sững người, ngã quỵ ngay hành lang bệnh viện. Cảm giác N cả bầu trời sụp đổ trước mắt. Tôi không thể tin được đứa con bé bỏng, đáng yêu của mình lại không thể nghe được tiếng gọi của mẹ.

Những ngày sau đó, tôi sống trong tuyệt vọng. Tôi mắc chứng trầm cảm, không ăn, không ngủ, đầu óc trống rỗng. Nhưng rồi, khi nhìn thấy khuôn mặt ngây thơ, ánh mắt trong veo của con, tôi biết mình không được phép gục ngã.
Con cần tôi. Tôi phải đứng dậy.

Tôi bắt đầu hành trình tìm lại âm thanh cho con – một hành trình đầy nước mắt và kiên cường.

III. HÀNH TRÌNH CÙNG CON TẬP NGHE – TẬP NÓI

Tôi gom góp từng đồng tiền lương, mua cho con chiếc máy trợ thính đầu tiên. Nhìn con đeo chiếc máy nhỏ xíu, ánh mắt lạ lẫm, rồi gỡ ra ném đi vì khó chịu, tôi chỉ biết ôm con vào lòng mà nước mắt cứ trào ra.
Tôi kiên nhẫn tập cho con nghe từng âm thanh, từng tiếng nói. Mỗi tối, khi thành phố đã ngủ, tôi vẫn ngồi bên con, dạy con cách phát âm, đọc khẩu hình. Cứ thế, ngày qua ngày, tiếng “Mẹ!” đầu tiên bật ra từ đôi môi con khiến tôi òa khóc. Dù âm thanh ấy méo mó, đứt quãng, nhưng với tôi, đó là tiếng gọi thiêng liêng nhất cuộc đời.

Tôi từ bỏ những buổi tụ họp, những chuyến du lịch, tất cả chỉ để dành trọn thanh xuân bên con.
Con đi học can thiệp sớm, rồi học hòa nhập với các bạn bình thường. Tôi vẫn dõi theo từng bước chân, từng trang vở, từng chữ con viết ngược, từng lỗi phát âm mà lòng vừa thương vừa xót.

IV. HÀNH TRÌNH TRƯỞNG THÀNH ĐẦY NƯỚC MẮT

Rồi con đi học, Những trang sách đầu đời được mở. Tôi cứ ngỡ học là để hòa nhập, để con ngày càng tự tin hơn trong cuộc sống. Đưa con đến trường tôi chưa bao giờ mưu cầu con chữ khiến con thành công trong cuộc sống. Chỉ mong rằng mỗi ngày đến trường với con là một niềm vui….

 Ấy vậy mà, môi trường học đường lại khiến con ngày càng khép mình hơn, đã có lúc tưởng chừng N gục ngã, con tôi, bé N bé bỏng của tôi đã thiệt thòi rất nhiều khi không thể nghe mà đi học còn bị bạn bè bắt nạt, giáo viên kì thị. Đi học về con kể bạn không chơi, không nói chuyện với con. Đau đơn hơn cô giáo còn nói điếc rồi còn đi học nữa sao không nghỉ đi. Một câu nói thế nhưng là nỗi đau và nước mắt của mẹ con tôi. Kết thúc lớp 9 tôi nghĩ con mình cần bước qua 1 trang mới và tôi đã lựa chọn…..

V. PHÉP MÀU TỪ TRỜI – CA PHẪU THUẬT CẤY ỐC TAI

Khi con tròn 16 tuổi, tôi quyết định dốc toàn bộ tiền dành dụm để đưa con đi cấy ốc tai điện tử. Trước ngày phẫu thuật, tôi run đến mức không thể ăn nổi một miếng cơm.
Ca mổ kéo dài nhiều tiếng đồng hồ, và khi bác sĩ bước ra, nở nụ cười nhẹ nói:

“Mẹ ơi, ca mổ thành công rồi.”
Tôi òa khóc N một đứa trẻ.

Vết khâu trên đầu con dài, mái tóc bị cạo mất một bên, nhưng con vẫn mỉm cười. Con nói nhỏ với tôi bằng đôi môi run run:

“Mẹ ơi, con không sao đâu.”
Chỉ bấy nhiêu thôi mà tim tôi tan chảy.

Sau phẫu thuật, tuần nào tôi cũng chở con đi luyện nghe ở tận quận 11. Nắng nóng, đường xa, kẹt xe… chẳng hề làm tôi nản lòng. Mỗi khi con nghe được một âm thanh mới, tôi lại thấy lòng mình nở hoa.

VI. NỖI ĐAU ÂM THẦM CỦA NGƯỜI MẸ

Con dần lớn, biết phụ giúp việc nhà, biết làm bánh, học nail, học tóc, phụ việc ở quán cà phê của cô ruột. Tôi tự hào về con – một cô gái hiền lành, chịu khó và mạnh mẽ hơn tuổi của mình.

Rồi một chiều, khi hoàng hôn phủ xuống hiên nhà, con ngồi bên tôi, ánh nắng vàng hắt vào đôi mắt đen lay láy. Con khẽ hỏi:

“Mẹ ơi… khi nào con mới nghe được N các bạn?”

Tôi chết lặng. Câu hỏi nhỏ mà N mũi dao đâm vào tim.
Tôi quay đi, cố giấu dòng nước mắt đang lăn dài. Tôi không biết phải trả lời thế nào. Làm sao tôi có thể nói với con rằng – có thể là chẳng bao giờ?

Tôi chỉ khẽ vuốt tóc con và nói:

“Rồi một ngày, con sẽ nghe được, nhưng không phải bằng tai, mà bằng trái tim mình.”

Đêm đó, tôi thức trắng. Tôi khóc cho con, cho số phận, cho cả những nỗ lực mà cuộc đời dường N chẳng mảy may đền đáp. Nhưng sáng hôm sau, nhìn con dậy sớm, tự tin chải tóc, mỉm cười với tôi, tôi biết rằng con gái tôi đã thực sự trưởng thành – theo cách riêng của con.

VIi. ÁNH SÁNG SAU NHỮNG NĂM DÀI TỐI TĂM

Năm nay, con gái tôi đã 21 tuổi. Con biết làm việc, biết giúp đỡ người thân, biết yêu thương những người xung quanh. Con luôn sống tích cực, siêng năng, tiết kiệm và tự chăm sóc bản thân để tôi bớt lo.
Mỗi lần ăn cơm cùng con, tôi vẫn kể lại những ngày tháng đã qua – khi con còn bé, khi tôi còn bồng con đi bệnh viện. Con nghe, rồi khẽ cười, khẽ gật đầu. Tôi biết, con hiểu hết, dù thế giới ấy vẫn còn nhiều khoảng lặng.

Ông trời công bằng lắm – khi lấy đi của ai một thứ, Người sẽ bù lại bằng một điều khác. Con không nghe trọn vẹn âm thanh, nhưng con nghe được bằng trái tim, bằng ánh mắt, bằng sự yêu thương vô bờ bến.

Và tôi, người mẹ này, chỉ mong sao con luôn vững bước, sống thật tốt và hạnh phúc trọn đời.

VIII. LỜI NHẮN GỬI CỦA MẸ

“N ơi, con là niềm tự hào của mẹ.
Mẹ không mong con trở thành người hoàn hảo, chỉ mong con mãi giữ trái tim trong sáng, lòng nhân hậu và nghị lực sống N bây giờ.
Nếu có một ngày mẹ không còn ở bên, con hãy nhớ rằng:
– Dù con không nghe được tiếng mẹ, nhưng mẹ vẫn luôn thì thầm bên con:
‘Mẹ yêu con, N à.’

*Hình minh họa được hỗ trợ bởi trí tuệ nhân tạo (AI), phác họa từ những cảm xúc trong câu chuyện "Góc nhìn của người mẹ" dưới sự định hướng ý tưởng của đội ngũ CED.

Dự án đang làm liên quan

Bài đọc nhiều nhất

Thông báo

Video Clip