[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] HÀNH TRÌNH CỦA KIÊN TRÌ VÀ YÊU THƯƠNG
Tác giả: Lê Thiện Nhân
Tôi là Lê Thiện Nhân, hiện là sinh viên Trường Cao đẳng Công nghệ Thông tin ITC – TP. Hồ Chí Minh. Tôi sinh ra là một người khiếm thính bẩm sinh. Ngay từ khi còn nhỏ, thế giới xung quanh tôi không có âm thanh. Tôi chỉ có thể nhìn thấy mọi thứ chuyển động, nhưng không thể nghe thấy tiếng nói, tiếng cười hay âm nhạc như bao người khác. Cuộc sống của tôi là một khoảng lặng kéo dài, đôi khi cô đơn nhưng cũng đầy ước mơ.
Mẹ sinh tôi vào trưa ngày 26/08/2004. Khi vừa chào đời, tôi khó thở, bác sĩ phải đưa tôi xuống khoa hồi sức rồi chuyển qua Bệnh viện Nhi Đồng 2 để mổ vì bị hẹp phế quản. Tôi được mổ cắt đoạn hẹp và nằm viện hơn 20 ngày mới được về. Khi về, tôi nhỏ xíu mà đầu bị cạo để truyền thuốc.
Khi tôi được 16 tháng tuổi, mẹ nhận ra tôi ngủ rất sâu, thậm chí chó sủa hay gọi tên cũng không phản ứng. Gia đình đưa tôi đến Bệnh viện Tai Mũi Họng TP.HCM, và tại đó, bác sĩ kết luận tôi không nghe được. Từ khoảnh khắc ấy, cuộc đời của tôi và mẹ đã bước sang một hành trình mới – hành trình của kiên trì và yêu thương.
Tôi bắt đầu đeo máy trợ thính khi 18 tháng tuổi. Gia đình cố gắng tìm các trường và trung tâm chuyên biệt phù hợp, và khi ấy, chỉ có Trường Hy Vọng (Quận 6) nhận tôi vào học can thiệp sớm. Vì tôi còn nhỏ, cần có người kèm, mẹ đã nghỉ việc để theo tôi học suốt nhiều năm. Mẹ là người thầy, người bạn và là điểm tựa lớn nhất của tôi.
Đến khi 7 tuổi, tôi bắt đầu học hòa nhập ở Trường Tiểu học Hưng Việt. Khi mẹ gặp cô hiệu trưởng, cô nói rằng nếu tôi đọc được tên của mình, cô sẽ nhận. Tôi đã cố gắng đọc rõ ràng hai chữ “Lê Thiện Nhân”, và cô mỉm cười đồng ý cho tôi vào lớp 1. Từ đó, mẹ tiếp tục đồng hành cùng tôi trong từng bài học, từng buổi đến lớp. Suốt 5 năm cấp 1, tôi luôn đạt danh hiệu học sinh giỏi, buổi sáng học ở trường, chiều tối mẹ lại chở tôi qua Trung tâm CED để học thêm và rèn luyện giao tiếp.
Bước sang cấp 2, mọi thứ trở nên khó khăn hơn. Trường mới, bạn mới, lịch học hai buổi khiến tôi bỡ ngỡ. Tôi vẫn nghe kém, nói không rõ, và dần trở nên ngại giao tiếp. Tôi ít nói, thu mình, và có thời gian bỏ không đeo máy trợ thính. Tôi cảm thấy lạc lõng khi nhìn bạn bè trò chuyện, còn mình chỉ có thể đứng nhìn. Đã có lúc tôi tự hỏi: “Tại sao mình lại không thể nghe và nói như họ?” Nhưng rồi tôi nhận ra: dù khiếm thính, tôi vẫn có thể học, có thể ước mơ và cố gắng vươn lên.
Năm 2014, tôi có cơ hội đến Trung tâm Nghiên cứu Giáo dục Người Khiếm thính CED, nơi cô Hạnh là người sáng lập và trực tiếp giảng dạy. Đó là một cánh cửa mới mở ra trong cuộc đời tôi. Tại CED, tôi bắt đầu học chữ, học cách giao tiếp và học cách hiểu và yêu thương mọi người xung quanh. Cô Hạnh và các thầy cô tại trung tâm không chỉ dạy kiến thức, mà còn dạy tôi cách tự tin, cách vượt qua mặc cảm và mở lòng với thế giới. CED giống như một ngôi nhà thứ hai – nơi tôi được yêu thương, được học hỏi và trưởng thành từng ngày.
Năm 2018, tôi tạm chia tay Trung tâm CED để tập trung học hết lớp 12 ở trường phổ thông. Tôi muốn chứng minh rằng, dù khiếm thính, tôi vẫn có thể học tốt như mọi người khác.
Sau khi tốt nghiệp, tôi quyết định theo học tại Trường Cao đẳng Công nghệ Thông tin ITC, bắt đầu một hành trình mới với niềm tin và hy vọng.
Sau khi học xong năm nhất tại ITC, tôi quyết định phẫu thuật cấy ốc tai điện tử. Đó là một bước ngoặt lớn trong cuộc đời tôi. Ngày phẫu thuật, tôi mang trong mình rất nhiều hy vọng – hy vọng được nghe rõ giọng nói của người thân, tiếng nhạc, tiếng mưa rơi... Và rồi, sau khi hồi phục, tôi đã có thể nghe được những âm thanh đầu tiên. Lúc đó tôi rất xúc động, như được bước vào một thế giới mới. Tuy nhiên, niềm vui ấy không trọn vẹn, vì dù có thể nghe, tôi vẫn không hiểu rõ chữ, không phân biệt được hết các âm thanh. Nhưng điều đó không làm tôi nản lòng, mà càng khiến tôi quyết tâm hơn.
Hành trình của tôi vẫn còn nhiều khó khăn. Tôi không thể nghe hay nói như người bình thường, nhưng tôi luôn cố gắng học hỏi mỗi ngày. Tôi tập đọc môi, luyện phát âm, và học cách giao tiếp bằng khẩu miệng. Tôi tự học qua sách, qua Internet, và nhờ sự hỗ trợ của thầy cô, bạn bè để tiếp tục học tập tại trường. Dù có lúc mệt mỏi, tôi vẫn luôn tự nhủ: “Chỉ cần mình không bỏ cuộc, mình sẽ tiến xa hơn.”
Tôi tin rằng trong mỗi con người đều có một sức mạnh đặc biệt – đó là nghị lực sống. Dù khiếm thính, tôi vẫn có thể cảm nhận được âm thanh của tình yêu, của sự sẻ chia, của niềm tin. Tôi luôn hy vọng một ngày nào đó, mình có thể hòa nhập hoàn toàn với mọi người, có thể nghe và nói rõ hơn, để trở lại như một người bình thường. Nhưng cho dù điều đó có thành hiện thực hay không, tôi vẫn sẽ tiếp tục sống hết mình, vì tôi biết, cuộc đời này vẫn rất đẹp.
Tôi muốn gửi đến những ai đang gặp khó khăn trong cuộc sống rằng: “Dù bạn có khác biệt thế nào, chỉ cần bạn tin vào bản thân, bạn sẽ vượt qua tất cả. Đừng sợ khi bạn phải đi chậm hơn người khác, vì mỗi bước chân vững vàng đều là một chiến thắng của chính mình.”
Cuối cùng, tôi xin gửi lời cảm ơn chân thành đến ba mẹ, gia đình, cô Hạnh, thầy cô và bạn bè – những người đã luôn yêu thương, hỗ trợ và tin tưởng tôi trong suốt hành trình này. Chính nhờ họ mà tôi có thêm sức mạnh để vượt qua mọi trở ngại và tiếp tục vững bước trên con đường tương lai.
Cuộc sống của tôi có thể không hoàn hảo, nhưng tôi tin rằng: chỉ cần còn niềm tin, tôi vẫn sẽ nghe được âm thanh tuyệt vời nhất – đó là âm thanh của nghị lực và của trái tim.

*Hình minh họa được hỗ trợ bởi trí tuệ nhân tạo (AI), phác họa từ những cảm xúc trong câu chuyện "Hành trình của kiên trì và yêu thương" theo sự định hướng ý tưởng của đội ngũ CED.
![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] ÔNG CHỦ THINH LẶNG VỚI QUÁN CÀ PHÊ MUỐI VÙNG VEN](https://www.ced.org.vn/media/kczzh80qu4/20260225.juzchlo8me.png)
![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] HÀNH TRÌNH CỦA EM – ĐỨA TRẺ ĐIẾC BẨM SINH VÀ TÌNH YÊU CỦA MẸ](https://www.ced.org.vn/media/5c3tx3rc3k/20260304.jt7by1i65u.png)
![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] NGỌN LỬA KHÔNG TẮT TRONG THẾ GIỚI CÂM LẶNG](https://www.ced.org.vn/media/k8ebocokj5/20260305.n5b6401t3r.png)
![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] HÀNH TRÌNH VƯƠN LÊN CỦA EM](https://www.ced.org.vn/media/65v467soob/20260305.lk4yrm43f0.png)
![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] MỘT ĐỜI THẦM LẶNG, GIEO MẦM YÊU THƯƠNG](https://www.ced.org.vn/media/mwftg1eyu7/20260305.o2waj532mk.png)